Mẹ tôi

<html> <head> <meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=windows-1252"> <title>M&#7865; tôi</title> </head> <body> <p align="center"><b><font face="Arial" size="2" color="#0000FF"> <span class="Detail-Title">M&#7865; tôi</span></font></b></p> <span class="Detail-Body"> <p align="left"><i><font face="Arial" size="2">(M&#7897;t câu chuy&#7879;n c&#7843;m &#273;&#7897;ng c&#7911;a m&#7897;t tác gi&#7843; vô danh nh&#7853;n &#273;&#432;&#7907;c qua e-mail c&#7911;a m&#7897;t ng&#432;&#7901;i b&#7841;n &#7903; Malaysia, mong &#273;&#432;&#7907;c chia s&#7867; v&#7899;i m&#7885;i ng&#432;&#7901;i).</font></i></p> <div style="float: left; width: 187px; height: 25px"> <table border="0" width="100%" id="table1"> <tr> <td><img border="0" src="me%20toi.JPG" width="200" height="150"></td> </tr> </table> </div> <p class="pHead" align="justify"><font face="Arial" size="2">Su&#7889;t th&#7901;i th&#417; &#7845;u và c&#7843; khi l&#7899;n lên, lúc nào tôi c&#361;ng ghét m&#7865; tôi. Lý do chính có l&#7869; vì bà ch&#7881; có m&#7897;t con m&#7855;t. Bà là &#273;&#7847;u &#273;&#7873; &#273;&#7875; b&#7841;n bè trong l&#7899;p ch&#7871; gi&#7877;u, châm ch&#7885;c tôi. </font></p> <p class="pBody" align="justify"><font face="Arial" size="2">M&#7865; tôi làm ngh&#7873; n&#7845;u &#259;n &#273;&#7875; nuôi tôi &#259;n h&#7885;c. M&#7897;t l&#7847;n bà &#273;&#7871;n tr&#432;&#7901;ng &#273;&#7875; ki&#7871;m tôi làm tôi phát ng&#432;&#7907;ng. Sao bà l&#7841;i có th&#7875; làm nh&#432; th&#7871; v&#7899;i tôi? Tôi l&#417; bà &#273;i, ném cho bà m&#7897;t cái nhìn &#273;&#7847;y c&#259;m ghét r&#7891;i ch&#7841;y bi&#7871;n. Ngày hôm sau, m&#7897;t trong nh&#7919;ng &#273;&#7913;a b&#7841;n h&#7885;c trong l&#7899;p la lên: “Ê, tao th&#7845;y r&#7891;i. M&#7865; mày ch&#7881; có m&#7897;t m&#7855;t!”. </font></p> <p class="pBody" align="justify"><font face="Arial" size="2">Tôi x&#7845;u h&#7893; ch&#7881; mu&#7889;n chôn mình xu&#7889;ng &#273;&#7845;t. Tôi ch&#7881; mu&#7889;n bà bi&#7871;n m&#7845;t kh&#7887;i cu&#7897;c &#273;&#7901;i tôi. Ngày hôm &#273;ó &#273;i h&#7885;c v&#7873; tôi nói th&#7859;ng v&#7899;i bà: “M&#7865; ch&#7881; mu&#7889;n bi&#7871;n con thành trò c&#432;&#7901;i!”. </font></p> <p class="pBody" align="justify"><font face="Arial" size="2">M&#7865; tôi không nói gì. Còn tôi, tôi ch&#7859;ng &#273;&#7875; ý gì &#273;&#7871;n nh&#7919;ng l&#7901;i nói &#273;ó, vì lúc &#7845;y lòng tôi tràn &#273;&#7847;y gi&#7853;n d&#7919;. Tôi ch&#7859;ng &#273;&#7875; ý gì &#273;&#7871;n c&#7843;m xúc c&#7911;a m&#7865;. Tôi ch&#7881; mu&#7889;n thoát ra kh&#7887;i nhà, không còn liên h&#7879; gì v&#7899;i m&#7865; tôi. Vì th&#7871; tôi c&#7889; g&#7855;ng h&#7885;c hành th&#7853;t ch&#259;m ch&#7881;, và sau cùng, tôi có &#273;&#432;&#7907;c m&#7897;t h&#7885;c b&#7893;ng &#273;&#7875; &#273;i h&#7885;c &#7903; Singapore. </font></p> <p class="pBody" align="justify"><font face="Arial" size="2">Sau &#273;ó, tôi l&#7853;p gia &#273;ình, mua nhà và có m&#7845;y &#273;&#7913;a con. V&#7907; tôi là con nhà gia th&#7871;, tôi gi&#7845;u nàng v&#7873; bà m&#7865; c&#7911;a mình, ch&#7881; nói mình m&#7891; côi t&#7915; nh&#7887;. Tôi hài lòng v&#7899;i cu&#7897;c s&#7889;ng, v&#7899;i v&#7907; con và nh&#7919;ng ti&#7879;n nghi v&#7853;t ch&#7845;t tôi có &#273;&#432;&#7907;c &#7903; Singapore. Tôi mua cho m&#7865; m&#7897;t c&#259;n nhà nh&#7887;, th&#7881;nh tho&#7843;ng lén v&#7907; g&#7903;i m&#7897;t ít ti&#7873;n v&#7873; bi&#7871;u bà, t&#7921; nh&#7911; th&#7871; là &#273;&#7847;y &#273;&#7911; b&#7893;n ph&#7853;n. Tôi bu&#7897;c m&#7865; không &#273;&#432;&#7907;c liên h&#7879; gì v&#7899;i tôi. </font></p> <p class="pBody" align="justify"><font face="Arial" size="2">M&#7897;t ngày kia, m&#7865; b&#7845;t ch&#7907;t &#273;&#7871;n th&#259;m. Nhi&#7873;u n&#259;m r&#7891;i bà không g&#7863;p tôi, th&#7853;m chí bà c&#361;ng ch&#432;a bao gi&#7901; nhìn th&#7845;y các cháu. Khi th&#7845;y m&#7897;t bà già trông có v&#7867; lam l&#361; &#273;&#7913;ng tr&#432;&#7899;c c&#7917;a, m&#7845;y &#273;&#7913;a con tôi có &#273;&#7913;a c&#432;&#7901;i nh&#7841;o, có &#273;&#7913;a ho&#7843;ng s&#7907;. Tôi v&#7915;a gi&#7853;n v&#7915;a lo v&#7907; tôi bi&#7871;t chuyên, hét lên: “Sao bà dám &#273;&#7871;n &#273;ây làm con tôi s&#7907; th&#7871;? &#272;i kh&#7887;i &#273;ây ngay!”. M&#7865; tôi ch&#7881; nh&#7887; nh&#7865; tr&#7843; l&#7901;i “&#7890;, xin l&#7895;i, tôi nh&#7847;m &#273;&#7883;a ch&#7881;!” và l&#7863;ng l&#7869; quay &#273;i. Tôi không thèm liên l&#7841;c v&#7899;i bà trong su&#7889;t m&#7897;t th&#7901;i gian dài. <i>H&#7891;i nh&#7887;, m&#7865; &#273;ã làm con b&#7883; chúng b&#7841;n trêu ch&#7885;c nh&#7909;c nhã, bây gi&#7901; m&#7865; còn &#273;&#7883;nh phá h&#7887;ng cu&#7897;c s&#7889;ng &#273;ang có c&#7911;a con hay sao</i> ? </font></p> <p class="pBody" align="justify"><font face="Arial" size="2">M&#7897;t hôm, nh&#7853;n &#273;&#432;&#7907;c m&#7897;t lá th&#432; m&#7901;i h&#7885;p m&#7863;t c&#7911;a tr&#432;&#7901;ng c&#361; g&#7903;i &#273;&#7871;n t&#7853;n nhà, tôi nói d&#7889;i v&#7907; là ph&#7843;i &#273;i công tác. Sau bu&#7893;i h&#7885;p m&#7863;t, tôi ghé qua c&#259;n nhà c&#7911;a m&#7865;, vì tò mò h&#417;n là mu&#7889;n th&#259;m m&#7865;. M&#7845;y ng&#432;&#7901;i hàng xóm nói r&#7857;ng m&#7865; tôi &#273;ã m&#7845;t vài ngày tr&#432;&#7899;c &#273;ó và do không có thân nhân, s&#7903; an sinh xã h&#7897;i &#273;ã lo mai táng chu &#273;áo. </font></p> <p class="pBody" align="justify"><font face="Arial" size="2">Tôi không nh&#7887; &#273;&#432;&#7907;c l&#7845;y m&#7897;t gi&#7885;t n&#432;&#7899;c m&#7855;t. H&#7885; trao l&#7841;i cho tôi m&#7897;t lá th&#432; m&#7865; &#273;&#7875; l&#7841;i cho tôi: </font> </p> <p class="pBody" align="justify"><font face="Arial" size="2"><i>“Con yêu quý, </i></font></p> <p class="pBody" align="justify"><font face="Arial" size="2"><i>Lúc nào m&#7865; c&#361;ng ngh&#297; &#273;&#7871;n con. M&#7865; xin l&#7895;i v&#7873; vi&#7879;c &#273;ã dám qua Singapore b&#7845;t ng&#7901; và làm cho các cháu ph&#7843;i s&#7907; hãi. M&#7865; r&#7845;t vui khi nghe nói con s&#7855;p v&#7873; tr&#432;&#7901;ng tham d&#7921; bu&#7893;i h&#7885;p m&#7863;t, nh&#432;ng m&#7865; s&#7907; m&#7865; không b&#432;&#7899;c n&#7893;i ra kh&#7887;i gi&#432;&#7901;ng &#273;&#7875; &#273;&#7871;n &#273;ó nhìn con. M&#7865; ân h&#7853;n vì &#273;ã làm con x&#7845;u h&#7893; v&#7899;i b&#7841;n bè trong su&#7889;t th&#7901;i gian con &#273;i h&#7885;c &#7903; &#273;ây.</i> </font></p> <p class="pBody" align="justify"><font face="Arial" size="2"><i>Con bi&#7871;t không, h&#7891;i con còn nh&#7887; xíu, con b&#7883; tai n&#7841;n và h&#7887;ng m&#7845;t m&#7897;t bên m&#7855;t. M&#7865; không th&#7875; ng&#7891;i yên nhìn con l&#7899;n lên mà ch&#7881; có m&#7897;t m&#7855;t, nên m&#7865; &#273;ã cho con con m&#7855;t c&#7911;a m&#7865;. M&#7865; &#273;ã bán t&#7845;t c&#7843; nh&#7919;ng gì m&#7865; có &#273;&#7875; bác s&#297; có th&#7875; thay m&#7855;t cho con, nh&#432;ng ch&#432;a bao gi&#7901; m&#7865; h&#7889;i h&#7853;n v&#7873; vi&#7879;c &#273;ó. M&#7865; r&#7845;t hãnh di&#7879;n vì con &#273;ã nên ng&#432;&#7901;i, và m&#7865; kiêu hãnh vì nh&#7919;ng gì m&#7865; &#273;ã làm &#273;&#432;&#7907;c cho con. Con &#273;ã nhìn th&#7845;y c&#7843; m&#7897;t th&#7871; gi&#7899;i m&#7899;i, b&#7857;ng con m&#7855;t c&#7911;a m&#7865;, thay cho m&#7865;..</i> </font></p> <p class="pBody" align="justify"><font face="Arial" size="2"><i>M&#7865; yêu con l&#7855;m,</i> </font></p> <p class="pBody" align="justify"><font face="Arial" size="2"><i>M&#7865;...&quot;.</i> </font></p> <p class="pBody" align="right"><i><font face="Arial" size="2"><b>Theo Tu&#7893;i Tr&#7867;</b></font></i></p> </span> </body> </html>

BÌNH LUẬN

TIN NÓNG

TP. Hồ Chí Minh sáng sớm ngày 15 tháng 3 mang một vẻ khác lạ. Không phải tiếng còi xe chen chúc hay nhịp hối hả thường ngày mà là băng rôn đỏ rực trải dài trên những con phố, tiếng loa phường vang lên nhịp nhàng, và từng đoàn người ông bà, cha mẹ, con cái - cùng nhau bước về phía các điểm bỏ phiếu trong buổi sáng còn chưa hết sương.

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

Cuộc thi Đấu trường tài năng HUFLIT là sân chơi nghệ thuật – sáng tạo dành cho sinh viên Trường Đại học Ngoại ngữ - Tin học TP. Hồ Chí Minh (HUFLIT), nơi hội tụ những bạn trẻ đam mê và sở hữu năng khiếu nổi bật ở nhiều lĩnh vực như ca hát, nhảy múa, biểu diễn và các loại hình nghệ thuật khác. Cuộc thi không chỉ là cơ hội để sinh viên HUFLIT thể hiện bản thân mà còn là hành trình rèn luyện sự tự tin, bản lĩnh sân khấu và tinh thần dám bứt phá.

Agile Việt Nam
;