Chị Phạm Thị Lan: Đi là để cống hiến

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=windows-1252"</head><body> <p><em>&ldquo;C&ograve;n g&igrave; đẹp hơn đời thế nữa</em></p> <p><em>Người y&ecirc;u người sống để y&ecirc;u nhau&rdquo;</em></p> <p>Đ&oacute; l&agrave; phương chấm sống của chị &nbsp;Phạm Thị Lan&nbsp;UVBCH Đo&agrave;n trường&nbsp;Trung cấp&nbsp; KT-KT Nguyễn Hữu Cảnh. Khi được tiếp x&uacute;c với chị ấy, hẳn ch&uacute;ng ta sẽ kh&ocirc;ng qu&ecirc;n được nụ cười đầy rạng rỡ v&agrave; đ&ocirc;i mắt biết n&oacute;i rất dễ thương của chị.</p> <p><strong>Những bước đi t&igrave;nh nguyện</strong></p> <p>Nụ cười ấy l&agrave; tinh thần năng động, y&ecirc;u th&iacute;ch c&aacute;c hoạc động x&atilde; hội ẩn trong con người chị. Khi bước v&agrave;o khoảng thời gian l&agrave; sinh vi&ecirc;n chị đ&atilde; cống hiến hết m&igrave;nh. Bản th&acirc;n chị lu&ocirc;n nghĩ rằng qu&atilde;ng đời đẹp nhất l&agrave; tuổi trẻ, chị kh&ocirc;ng muốn để n&oacute; tr&ocirc;i qua một c&aacute;ch l&atilde;ng ph&iacute;. V&agrave; sau khi trải qua n&oacute;, khi thời gian tr&ocirc;i đi, th&igrave; c&ograve;n lại đ&oacute; qu&aacute; khứ của m&igrave;nh l&agrave; những kỷ niệm đ&aacute;ng nhớ nhất, đ&aacute;ng tự h&agrave;o nhất v&agrave; đ&aacute;ng tr&acirc;n trọng nhất. Một phần nữa bản th&acirc;n chị &nbsp;Phạm Thị Lan lu&ocirc;n muốn chia sẻ, muốn l&agrave;m một điều g&igrave; đ&oacute; d&ugrave; nhỏ nhoi cho x&atilde; hội, cho những nơi cần m&igrave;nh đến, cho những con người cần m&igrave;nh gi&uacute;p đỡ.</p> <p>Trong &nbsp;hai m&ugrave;a chiến dịch t&igrave;nh nguyện M&ugrave;a h&egrave; xanh năm 2012 v&agrave; 2013, tuy phải vất vả l&agrave;m th&ecirc;m tại Khu chế xuất T&acirc;n Thuận. Ng&agrave;y th&igrave; tham gia chến dịch, tối về th&igrave; đi l&agrave;m. Cho n&ecirc;n khi c&ugrave;ng c&aacute;c chiến sĩ đi l&agrave;m k&ecirc;nh, chị một mực muốn xuống k&ecirc;nh l&agrave;m c&ugrave;ng c&aacute;c đồng đội. Nhưng chỉ huy chiến dịch bảo &ldquo;l&ecirc;n giữ đồ rồi nghỉ ngơi, tối m&agrave; c&ograve;n đi l&agrave;m&rdquo;. Chị bị la mắng rất nhiều, c&oacute; những l&uacute;c rơm rớm nước mắt. Nhưng giọt nước mắt ấy kh&ocirc;ng phải v&igrave; bị la mắng, m&agrave; l&agrave; v&igrave; sự cảm nhận được t&igrave;nh đồng ch&iacute;, cảm nhận được t&igrave;nh bạn, cảm nhận&nbsp; được sự quan t&acirc;m của những người l&agrave;m t&igrave;nh nguyện.</p> <p>C&ograve;n trong năm 2013 khi tham gia chiến dịch tại x&atilde; Nhơn Đức huyện Nh&agrave; B&egrave;. Chị l&agrave;m chỉ huy tại địa điểm. V&igrave; l&agrave; đội thường trực cho n&ecirc;n chị c&ugrave;ng c&aacute;c chiến sĩ c&ugrave;ng ăn, c&ugrave;ng sinh hoạt, c&ugrave;ng sống tại đ&acirc;y. Khi được X&atilde; Đo&agrave;n sắp xếp sống tại một gia đ&igrave;nh chỉ c&oacute; 3 người, trong đ&oacute; 2 người gi&agrave;, một người hơn trăm tuổi, một người khoảng hơn 70 tuổi v&agrave; một bạn nhỏ đang học lớp 7. Tuy thời gian sống c&ugrave;ng gia đ&igrave;nh chỉ c&oacute; khoảng 20 ng&agrave;y nhưng t&igrave;nh cảm m&agrave; chị c&oacute; được trong m&ugrave;a chiến dịch năm ấy l&agrave; rất nhiều. Khi hết m&ugrave;a chiến dịch, mẹ cứ &ocirc;m chị, &ocirc;m c&aacute;c bạn, kh&oacute;c m&agrave; bảo rằng &ldquo;năm sau nếu c&oacute; về đ&acirc;y th&igrave; nhớ về ở nh&agrave; mẹ nh&eacute;&rdquo;. &nbsp;C&oacute; lẽ cảm x&uacute;c ấy, sẽ theo chị đến hết cuộc đời.</p> <p><strong>V&agrave; sự cố gắng kh&ocirc;ng mệt mỏi</strong></p> <p>L&agrave; một người con đất Bắc, năm 2009 chị v&agrave;o đ&acirc;y với một người bạn v&agrave; đi l&agrave;m c&ocirc;ng nh&acirc;n trong khu chế xuất T&acirc;n Thận, nhưng đến năm 2011 th&igrave; quyết định đi học lại. Số tiền chị t&iacute;ch g&oacute;p trong 2 năm cũng gi&uacute;p chị rất nhiều để trang trải học tập. Chị t&acirc;m sự khi thấy c&aacute;c bạn sinh vi&ecirc;n đến trường chị rất mong mỏi được như thế. V&agrave; rồi chị cũng quyết định thử sức m&igrave;nh v&agrave; từ đ&oacute; b&eacute;n duy&ecirc;n với ng&ocirc;i trường hiện tại. V&igrave; địa điểm học gần nơi chị l&agrave;m việc n&ecirc;n chị c&oacute; thể vừa học vừa l&agrave;m để nu&ocirc;i sống bản th&acirc;n m&agrave; kh&ocirc;ng phụ thuộc v&agrave;o gia đ&igrave;nh. Tuy c&ocirc;ng việc học tập c&ograve;n nhiều kh&oacute; khăn khi chị phải học văn h&oacute;a, v&agrave; cũng v&igrave; nghỉ học đ&atilde; l&acirc;u, n&ecirc;n khi đi học lại chị phải cố gắng rất nhiều.</p> <p><strong><em>Chị Lan nhận danh hiệu</em></strong> <strong><em>Thanh ni&ecirc;n ti&ecirc;n tiến l&agrave;m theo lời B&aacute;c cụm miền Đ&ocirc;ng Nam Bộ</em></strong></p> <p>Chị đ&atilde; c&oacute; s&aacute;ng kiến trong việc cải tiến m&ocirc; h&igrave;nh, học cụ, n&acirc;ng cao tay nghề v&agrave; t&iacute;ch cực tham gia c&aacute;c m&ocirc; h&igrave;nh học thuật của khoa. Chị t&acirc;m sự:<em>&ldquo; Thực ra th&igrave; cũng kh&ocirc;ng phải một m&igrave;nh chị, chị chỉ l&agrave; g&oacute;p sức chung th&ocirc;i. Đơn giản chỉ nghĩ rằng m&igrave;nh học tốt đ&atilde; đ&agrave;nh, m&igrave;nh được ty&ecirc;n dương đ&atilde; đ&agrave;nh, nhưng c&ograve;n nhiều bạn kh&aacute;c cũng muốn được giống m&igrave;nh. Chỉ c&oacute; điều c&aacute;c bạn đ&ocirc;i khi kh&ocirc;ng biết n&ecirc;n l&agrave;m như thế n&agrave;o, n&ecirc;n đi như thế n&agrave;o. Chị nghĩ c&aacute;c bạn rất hoang mang, cho n&ecirc;n chị muốn gi&uacute;p đỡ một ch&uacute;t để c&aacute;c bạn tự tin hơn.&rdquo; </em>V&agrave; khi tham gia v&agrave; tạo ra những s&aacute;ng kiến ấy chị thấy sự s&aacute;ng tạo của m&igrave;nh được mở rộng hơn, kiến thức của m&igrave;nh được củng cố hơn, tay nghề được cứng hơn.</p> <p>V&agrave; như những bản trẻ y&ecirc;u đất nước, chị cũng đ&atilde; g&oacute;p hết sức m&igrave;nh v&agrave;o việc V&agrave; như chị đ&atilde; n&oacute;i tuổi trẻ của mỗi người l&agrave; qu&atilde;ng đời quan trọng, c&oacute; gi&aacute; trị v&agrave; &yacute; nghĩa nhất. Ch&uacute;ng ta phải đi, để tuổi trẻ kh&ocirc;ng trở n&ecirc;n hoang ph&iacute;. Ai đ&oacute; đ&atilde; từng n&oacute;i rằng &ldquo;Con đường ngắn nhất để đi đến th&agrave;nh c&ocirc;ng đ&oacute; ch&iacute;nh l&agrave; học tập&rdquo;.</p> <p style="text-align: right;"><strong>MỸ LỆ - PH&Ugrave;NG SƠN</strong></p> <p>&nbsp;</p> </body></html>

BÌNH LUẬN

TIN NÓNG

TP. Hồ Chí Minh sáng sớm ngày 15 tháng 3 mang một vẻ khác lạ. Không phải tiếng còi xe chen chúc hay nhịp hối hả thường ngày mà là băng rôn đỏ rực trải dài trên những con phố, tiếng loa phường vang lên nhịp nhàng, và từng đoàn người ông bà, cha mẹ, con cái - cùng nhau bước về phía các điểm bỏ phiếu trong buổi sáng còn chưa hết sương.

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

Cuộc thi Đấu trường tài năng HUFLIT là sân chơi nghệ thuật – sáng tạo dành cho sinh viên Trường Đại học Ngoại ngữ - Tin học TP. Hồ Chí Minh (HUFLIT), nơi hội tụ những bạn trẻ đam mê và sở hữu năng khiếu nổi bật ở nhiều lĩnh vực như ca hát, nhảy múa, biểu diễn và các loại hình nghệ thuật khác. Cuộc thi không chỉ là cơ hội để sinh viên HUFLIT thể hiện bản thân mà còn là hành trình rèn luyện sự tự tin, bản lĩnh sân khấu và tinh thần dám bứt phá.

Agile Việt Nam
;