Như chưa hề có bóng tối

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=windows-1252"</head><body> <p><span style="font-size:14px"><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif"><strong>Gương &ldquo;Người con hiếu thảo&rdquo;: Thầy Nguyễn Phước Thiện</strong></span></span></p> <p style="text-align: center;"><span style="font-size:14px"><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif"><strong>Như chưa hề c&oacute; b&oacute;ng tối</strong></span></span></p> <p style="text-align: justify;"><span style="font-size:14px"><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif">Căn nh&agrave; nhỏ nằm trong chung cư Nguyễn Thiện Thuật (Quận 3) l&agrave; m&aacute;i ấm của hai mẹ con thầy Nguyễn Phước Thiện &ndash; một gi&aacute;o vi&ecirc;n Anh văn khiếm thị. Gian nh&agrave; chất đầy những chiếc đ&agrave;i radio cũ v&agrave; những thiết bị c&ocirc;ng nghệ phục vụ cho việc dạy học của thầy. Nơi đ&acirc;y dường như ấm c&uacute;ng hơn bởi ở đ&oacute; c&oacute; những c&acirc;u chuyện về một người con hiếu thảo.</span></span></p> <p style="text-align: justify;"><span style="font-size:14px"><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif"><strong>Gi&aacute; c&oacute; thể thay &ldquo;Người con hiếu thảo&rdquo; th&agrave;nh &ldquo;Tấm l&ograve;ng người mẹ&rdquo;</strong></span></span></p> <p style="text-align: justify;"><span style="font-size:14px"><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif">&nbsp;Đ&oacute; l&agrave; c&acirc;u n&oacute;i của thầy Thiện khiến t&ocirc;i nhớ nhất khi n&oacute;i chuyện về mẹ của thầy. Trong t&acirc;m tr&iacute; một đứa trẻ l&ecirc;n 10 khi kh&ocirc;ng c&ograve;n thấy &aacute;nh s&aacute;ng, chỉ nhớ như in tiếng xe đạp &ldquo;lộc cộc lộc cộc&rdquo; của mẹ. Ch&iacute;nh tiếng xe đạp ấy, ch&iacute;nh người mẹ ấy đ&atilde; nu&ocirc;i lớn người con h&ocirc;m nay.</span></span></p> <p style="text-align: justify;"><span style="font-size:14px"><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif">Mẹ thầy Thiện năm nay đ&atilde; ngo&agrave;i 60, gương mặt hiền l&agrave;nh hằn những nếp nhăn của thời gian, b&agrave; chia sẻ rằng trước đ&acirc;y nu&ocirc;i thầy Thiện rất cực v&igrave; con m&igrave;nh n&oacute; kh&ocirc;ng nh&igrave;n thấy như người ta. Ngần ấy năm b&agrave; đi b&aacute;n đủ mọi thứ ở chợ Cầu Muối đến chợ B&agrave;n Cờ để nu&ocirc;i con, bao cực khổ, kh&oacute; nhọc đấy nhưng b&agrave; lu&ocirc;n thấy hạnh ph&uacute;c v&igrave; c&oacute; đứa con như thầy. Biết con được bằng khen, giấy khen, b&agrave; chưa bao giờ d&aacute;m n&oacute;i hai tiếng tự h&agrave;o nhưng&nbsp; trong l&ograve;ng cảm thấy rất vui.</span></span></p> <p style="text-align: justify;"><span style="font-size:14px"><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif">Từ ng&agrave;y bắt đầu dạy th&ecirc;m, thầy cũng kh&ocirc;ng để mẹ cực khổ bu&ocirc;n b&aacute;n nữa, bản th&acirc;n mẹ thầy nay cũng đ&atilde;<a name="_GoBack"></a> lớn tuổi lại hay bệnh, mỗi tối thầy Thiện đều đặn b&oacute;p tay ch&acirc;n cho mẹ,&nbsp; c&oacute; thu nhập từ rồi mua sữa bồi bổ cho mẹ. Những l&uacute;c đau yếu, đi kh&ocirc;ng được, một tay thầy c&otilde;ng mẹ đi, chăm s&oacute;c v&agrave; quan t&acirc;m mẹ. B&agrave; c&oacute; th&oacute;i quen dậy sớm, nhưng c&oacute; những đ&ecirc;m v&igrave; bệnh n&ecirc;n kh&oacute; ngủ, thầy Thiện biết &yacute; s&aacute;ng kh&ocirc;ng&nbsp; gọi m&agrave; để mẹ ngủ th&ecirc;m. B&agrave; kể c&oacute; những l&uacute;c hai mẹ con rất vui, thầy Thiện khi đi ra ngo&agrave;i thỉnh thoảng lại mua những m&oacute;n ăn nho nhỏ l&agrave;m mẹ bất ngờ, khi th&igrave; ổ b&aacute;nh m&igrave;, khi th&igrave; c&aacute;i b&aacute;nh bao. N&oacute;i đến đ&acirc;y mắt b&agrave; ng&acirc;n ngấn nước, với người mẹ ấy nếu c&oacute; ra đi cũng m&atilde;n nguyện v&igrave; c&oacute; đứa con như thầy.</span></span></p> <p style="text-align: justify;"><span style="font-size:14px"><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif">Thương mẹ, thầy chưa bao giờ đem những việc lớn lao ra để kể nhưng chỉ bằng những h&agrave;nh động nhỏ những việc l&agrave;m nhỏ cũng khiến ta hiểu t&igrave;nh cảm m&agrave; thầy Thiện d&agrave;nh cho mẹ. Biết mẹ sợ điện n&ecirc;n mọi thiết bị, dụng cụ, d&acirc;y điện trong nh&agrave; đều do một tay thầy tự m&ograve; mẫm l&agrave;m, tự thiết kế sao cho thuận tiện với m&igrave;nh v&agrave; cũng an to&agrave;n cho mẹ khi thầy đi ra ngo&agrave;i.</span></span></p> <p style="text-align: justify;"><span style="font-size:14px"><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif">Thầy Thiện n&oacute;i: &ldquo;Thầy c&oacute; được như ng&agrave;y nay cũng bấy nhi&ecirc;u ng&agrave;y mẹ thầy kh&oacute; nhọc lắm. Hồi nhỏ nh&agrave; cũng kh&oacute; khăn, gồng g&aacute;nh b&aacute;n bưng nu&ocirc;i thầy. Thầy bắt đầu dạy l&agrave; năm 19, 20 tuổi, th&igrave; ngần ấy năm l&agrave; mười mấy năm mẹ cực khổ nu&ocirc;i thầy. Hồi xưa thầy đi học bị đụng đầu hay bể gối, đi đụng v&igrave; kh&ocirc;ng thấy đường, về mẹ thầy kh&oacute;c, ch&iacute;nh v&igrave; như vậy đ&ocirc;i khi thầy bị n&agrave;y kia nọ về cũng giấu mẹ thầy, sợ mẹ buồn&rdquo;.</span></span></p> <p style="text-align: justify;"><span style="font-size:14px"><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif">Đối với cuộc sống của một người khiếm thị, d&ugrave; c&oacute; trợ gi&uacute;p đến đ&acirc;u th&igrave; cũng kh&ocirc;ng thể tr&aacute;nh khỏi những kh&oacute; khăn nhất định nhưng với thầy &ldquo;Mẹ nu&ocirc;i m&igrave;nh mười mấy năm, m&igrave;nh kh&ocirc;ng thương mẹ m&igrave;nh sao? M&agrave; m&igrave;nh thương mẹ th&igrave; những l&uacute;c m&igrave;nh buồn, m&igrave;nh ch&aacute;n m&igrave;nh h&atilde;y nghĩ tới ba mẹ. Đ&oacute; cũng l&agrave; l&yacute; do để m&igrave;nh kh&ocirc;ng được ch&aacute;n tấm th&acirc;n m&igrave;nh, cuộc sống m&igrave;nh&rdquo;.</span></span></p> <p style="text-align: justify;"><span style="font-size:14px"><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif">Trải qua bao năm th&aacute;ng kh&oacute; nhọc, đến nay, thầy Thiện đ&atilde; đi dạy học v&agrave; tạo ra thu nhập trang trải trong nh&agrave;, mẹ thầy giờ đ&acirc;y cũng đ&atilde; phần n&agrave;o bớt vất vả nhưng trong suy nghĩ của thầy những việc l&agrave;m đ&oacute; chưa l&agrave; g&igrave; cả đối với c&ocirc;ng lao của mẹ.</span></span></p> <p style="text-align: justify;"><span style="font-size:14px"><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif"><strong>Khiếm thị kh&ocirc;ng phải l&agrave; mất tất cả</strong></span></span></p> <p style="text-align: justify;"><span style="font-size:14px"><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif">Từ khi bị mất đi khả năng nh&igrave;n, thầy Thiện theo học lớp Nhạc, dự định l&agrave; dạy nhạc rồi thầy cũng s&aacute;ng t&aacute;c nhạc, l&agrave;m thơ. Nhưng rồi từ những người bạn học c&ugrave;ng lớp tiếng Anh (những người s&aacute;ng &ndash; theo lời của thầy) thấy thầy si&ecirc;ng năng, c&oacute; khiếu truyền đạt lại cho người kh&aacute;c hiểu, vậy l&agrave; thầy bắt đầu c&ocirc;ng việc dạy học. Như một c&aacute;i duy&ecirc;n, nghề chọn m&igrave;nh, lớp học của thầy dần dần được nhiều người biết đến, vậy l&agrave; thầy dạy học Anh văn cho đến nay.</span></span></p> <p style="text-align: justify;"><span style="font-size:14px"><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif">Thầy quan niệm nếu m&igrave;nh ra đường l&agrave;m những c&ocirc;ng việc kh&aacute;c th&igrave; c&oacute; thể người ta tội nghiệp người ta gi&uacute;p nhưng đối với việc day học nếu kh&ocirc;ng hiệu quả th&igrave; sẽ kh&ocirc;ng tiếp tục được. Kh&ocirc;ng vịn v&agrave;o việc m&igrave;nh l&agrave; người khiếm thị, thầy lu&ocirc;n tự trau dồi kiến thức tiếng Anh để phục vụ tốt hơn cho việc dạy học của m&igrave;nh. Thời gian rảnh, thầy t&igrave;m t&agrave;i liệu rồi nghi&ecirc;n cứu, t&igrave;m ra những phương ph&aacute;p học hiệu quả hơn. Đến nay mọi thứ li&ecirc;n quan giảng dạy đều được sử dụng bằng điện tử từ t&agrave;i liệu, m&agrave;n h&igrave;nh dạy học, ghi &acirc;m đọc n&oacute;i, loa nghe,...</span></span></p> <p style="text-align: justify;"><span style="font-size:14px"><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif">B&ecirc;n cạnh việc dạy tiếng Anh, thầy Thiện cũng thường xuy&ecirc;n chia sẻ với học tr&ograve; những c&acirc;u chuyện, những b&agrave;i học về cuộc sống, gi&uacute;p c&aacute;c bạn c&oacute; c&aacute;i nh&igrave;n t&iacute;ch cực hơn, lối sống tốt đẹp hơn. T&ocirc;i c&oacute; hỏi thầy về việc đ&acirc;u l&agrave; yếu tố m&agrave; thầy cho l&agrave; quan trọng trong việc tự học, th&igrave; c&acirc;u trả lời l&agrave; &yacute; thức. Theo thầy ch&iacute;nh m&igrave;nh phải nhận thức tốt, phải c&oacute; &yacute; thức tr&aacute;ch nhiệm trong việc tự học c&oacute; như vậy mới th&agrave;nh c&ocirc;ng trong việc tự học.</span></span></p> <p style="text-align: justify;"><span style="font-size:14px"><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif">Khi t&ocirc;i hỏi thầy về việc thầy muốn gửi lời khuy&ecirc;n g&igrave; cho những bạn trẻ khuyết tật n&oacute;i chung v&agrave; khiếm thị n&oacute;i ri&ecirc;ng, thầy chia sẻ, khi m&igrave;nh bị khuyết tật d&ugrave; ở dạng n&agrave;o đi chăng nữa v&iacute; như nếu m&igrave;nh khiếm thị th&igrave; m&igrave;nh chỉ mất đi c&aacute;i k&ecirc;nh nh&igrave;n th&ocirc;i, m&igrave;nh chỉ mất một chức năng n&agrave;o đ&oacute; th&ocirc;i c&ograve;n những thứ kh&aacute;c m&igrave;nh vẫn c&ograve;n b&igrave;nh thường. Nếu m&igrave;nh nghĩ như vậy th&igrave; m&igrave;nh sẽ kh&ocirc;ng thấy m&igrave;nh mất tất cả, quan trọng nhất l&agrave; m&igrave;nh c&ograve;n bộ &oacute;c s&aacute;ng suốt, m&igrave;nh c&oacute; thể vươn l&ecirc;n trong cuộc sống, c&ograve;n nếu m&igrave;nh biết sống tốt sống đẹp nữa th&igrave; c&agrave;ng tốt.</span></span></p> <p style="text-align: justify;"><span style="font-size:14px"><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif">&nbsp;Kh&ocirc;ng chỉ l&agrave; một tấm gương về người con hiếu thảo, ở thầy c&ograve;n l&agrave; tấm gương về việc tự học v&agrave; &yacute; ch&iacute; vượt qua kh&oacute; khăn, vươn l&ecirc;n trong cuộc sống. Vẫn c&ograve;n đ&oacute; những kh&oacute; khăn, nhưng người viết tin rằng với niềm tin v&agrave; sự lạc quan, thầy sẽ c&oacute; đủ nghị lực để bước tiếp.</span></span></p> <p style="text-align: right;"><span style="font-size:14px"><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif"><strong>L&Ecirc; CH&Acirc;U &ndash; VY VY</strong></span></span></p> </body></html>

BÌNH LUẬN

Agile Việt Nam
;