Bác sĩ Nguyễn Hà Phương: "Sắc xanh" trong màu áo blouse trắng

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=windows-1252"</head><body> <p style="text-align:justify"><span style="font-size:14px"><strong>Tấm l&ograve;ng nh&acirc;n &aacute;i, nghĩa t&igrave;nh l&agrave; phẩm chất nổi bật của Nh&acirc;n d&acirc;n&nbsp;TP. Hồ Ch&iacute; Minh trong đ&oacute; c&oacute;&nbsp;đo&agrave;n vi&ecirc;n, thanh ni&ecirc;n v&igrave; Th&agrave;nh phố c&oacute; chất lượng sống tốt, văn minh, hiện đại, nghĩa t&igrave;nh.</strong></span></p> <p style="text-align:justify"><span style="font-size:14px">Phẩm chất ấy c&agrave;ng s&aacute;ng r&otilde; ở&nbsp;b&aacute;c sĩ trẻ<strong> Nguyễn H&agrave; Phương</strong> <em>(Khoa Giải phẫu bệnh, Bệnh viện Ung Bướu TP. Hồ Ch&iacute; Minh)</em> - &quot;Sắc xanh&quot; trong m&agrave;u &aacute;o blouse trắng đang từng ng&agrave;y bằng những c&ocirc;ng việc cụ thể, thiết thực viết n&ecirc;n những c&acirc;u chuyện đẹp, lan tỏa y&ecirc;u thương, trọn vẹn nghĩa t&igrave;nh,&nbsp;v&igrave; sức khỏe của người d&acirc;n Th&agrave;nh phố.</span></p> <p style="text-align:center"><img alt="" src="http://www.thanhdoan.hochiminhcity.gov.vn/ThanhDoan/webtd/Content/news/2017/12/30035/Hà Phương.JPG" style="height:618px; width:464px" /></p> <p style="text-align:justify"><span style="font-size:14px"><strong>Giỏi chuy&ecirc;n m&ocirc;n, vững c&ocirc;ng t&aacute;c Đo&agrave;n</strong></span></p> <p style="text-align:justify"><span style="font-size:14px">Tốt nghiệp đại học, Nguyễn H&agrave; Phương về l&agrave;m việc&nbsp;cho Bệnh viện Ung Bướu TP Hồ Ch&iacute; Minh. Những bỡ ngỡ, mới mẻ ban đầu nhanh ch&oacute;ng bị c&ocirc;ng việc x&oacute;a nh&ograve;a nhờ sự gi&uacute;p đỡ, động vi&ecirc;n của thầy, c&ocirc; v&agrave; c&aacute;c anh, chị đồng nghiệp.</span></p> <p style="text-align:justify"><span style="font-size:14px"><em>&nbsp;&ldquo;Mỗi ng&agrave;y tr&ocirc;i, c&ograve;n <span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif">đọng</span> lại những d&ograve;ng t&acirc;m sự in s&acirc;u v&agrave;o tr&iacute; nhớ m&igrave;nh. Trải qua mỗi ca bệnh với Phương đ&oacute; ch&iacute;nh l&agrave; nguồn động lực th&ocirc;i th&uacute;c cho m&igrave;nh kh&ocirc;ng ngừng cố gắng, bởi c&ograve;n ở đ&oacute; bao mảnh đời cần được m&igrave;nh cứu chữa v&agrave; gi&uacute;p đỡ kh&ocirc;ng chỉ mặt chuy&ecirc;n m&ocirc;n m&agrave; c&ograve;n l&agrave;m sao đ&oacute; chia sẻ kh&oacute; khăn. Chỉ cần t&acirc;m sự nhiều để dưỡng nu&ocirc;i tinh thần lạc quan, t&iacute;ch cực trong cuộc sống cho mỗi bệnh nh&acirc;n &ndash; điều quan trọng mỗi b&aacute;c sĩ cần phải vun đắp cho c&aacute;i nghiệp của m&igrave;nh&rdquo;</em> &ndash; H&agrave; Phương phấn khởi chia sẻ khi vẫn đang ngồi trước k&iacute;nh hiển vi.</span></p> <p style="text-align:justify"><span style="font-size:14px">Giải thưởng Phạm Ngọc Thạch năm 2016, Nguyễn H&agrave; Phương được vinh dự nhận lần đầu ti&ecirc;n. Tr&ecirc;n chặng h&agrave;nh tr&igrave;nh l&agrave;m chuy&ecirc;n m&ocirc;n của H&agrave; Phương, anh kh&ocirc;ng chỉ l&agrave;m tốt chuy&ecirc;n m&ocirc;n m&agrave; c&ograve;n d&agrave;nh t&acirc;m sức c&ograve;n lại của m&igrave;nh cho &ldquo;ngọn lửa&rdquo; hoạt động Đo&agrave;n tại Bệnh viện Ung Bướu. Anh chia sẻ <em>&ldquo;Đ&atilde; l&agrave; một người trẻ, ở bất kỳ nơi đ&acirc;u, một khi bản th&acirc;n kh&ocirc;ng ngại gian kh&oacute; th&igrave; l&agrave;m g&igrave; cũng được cả. Mặc d&ugrave; chuy&ecirc;n m&ocirc;n năng nhưng để phối hợp cả hai tốt th&igrave; người đ&oacute; cần phải bản lĩnh v&agrave; lu&ocirc;n lu&ocirc;n nhớ hai chữ &ldquo;nhiệt huyết&rdquo; phải đi đầu&rdquo;.</em></span></p> <p style="text-align:justify"><span style="font-size:14px">Hiện tại, anh đảm nhận l&agrave;m B&iacute; thư Đo&agrave;n, đứng ở cương vị tổ chức x&acirc;y dựng hoạt động Đo&agrave;n cho cơ sở đang ng&agrave;y c&agrave;ng được lan rộng ra v&agrave; ăn s&acirc;u v&agrave;o từng h&agrave;nh động đẹp của người b&aacute;c sĩ đang kho&aacute;c tr&ecirc;n m&igrave;nh chiếc &aacute;o blouse trắng thiện nguyện như một &ldquo;kh&aacute;t vọng&rdquo; - cống hiến. Tất cả, đang được anh c&ugrave;ng tập thể đồng ch&iacute;, đồng nghiệp nỗ lực mang đến khi người bệnh cần. H&agrave; Phương đ&atilde; đề xuất x&acirc;y dựng nhiều chuyến t&igrave;nh nguyện đến những v&ugrave;ng kh&oacute; khăn để kh&aacute;m chữa bệnh, ph&aacute;t thuốc, tặng cặp s&aacute;ch hay nhu yếu phẩm cho những người d&acirc;n địa phương c&oacute; ho&agrave;n cảnh kh&oacute; khăn.</span></p> <p style="text-align:justify"><span style="font-size:14px"><em>&ldquo;C&aacute;c em b&eacute; ở v&ugrave;ng kh&oacute; khăn đ&acirc;u được đến trường v&igrave; bố mẹ ch&uacute;ng kh&ocirc;ng đủ điều kiện cho đi học. Con đường tương lai của c&aacute;c em cũng v&igrave; đ&oacute; m&agrave; kh&ocirc;ng được thắp s&aacute;ng l&ecirc;n. Mỗi chuyến đi như vậy, Phương lu&ocirc;n gieo những ước mơ d&ugrave; l&agrave; nhỏ nhất như c&aacute;c em phải l&agrave; b&aacute;c sĩ, thầy gi&aacute;o, c&ocirc; gi&aacute;o, kỹ sư,&hellip; để gi&uacute;p lại cho đất nước m&igrave;nh&rdquo;</em> &ndash; Đ&oacute; l&agrave; lời chia sẻ của H&agrave; Phương sau những chuyến h&agrave;nh tr&igrave;nh t&igrave;nh nguyện.</span></p> <p style="text-align:justify"><span style="font-size:14px"><strong>C&acirc;u chuyện từ c&agrave;nh lan &ldquo;trắng khiết&rdquo;</strong></span></p> <p style="text-align:justify"><span style="font-size:14px">Biết đến H&agrave; Phương bởi nhiều c&acirc;u chuyện được c&aacute;n bộ bệnh viện truyền nhau. L&uacute;c mới chuyển về bệnh viện, anh được ph&acirc;n c&ocirc;ng ở khoa Chăm s&oacute;c giảm nhẹ, một c&ocirc;ng việc kh&ocirc;ng hề đơn giản cho một b&aacute;c sĩ trẻ bởi ngo&agrave;i chuy&ecirc;n m&ocirc;n anh phải thật sự vững v&agrave;ng trước những ca bệnh cần đến &ldquo;liều thuốc&rdquo; chữa t&acirc;m l&yacute; của m&igrave;nh. Ở đ&acirc;y, c&aacute;c bệnh nh&acirc;n đều đang ở giai đoạn nguy hiểm, sắp phải xa rời c&otilde;i đời. Nhiệm vụ c&aacute;c b&aacute;c sĩ kh&ocirc;ng chỉ phải trị để bệnh nh&acirc;n hết bệnh, m&agrave; l&agrave; chăm s&oacute;c để họ c&oacute; những ng&agrave;y cuối c&ugrave;ng &yacute; nghĩa nhất.</span></p> <p style="text-align:justify"><span style="font-size:14px">L&uacute;c đ&oacute;, anh nhớ đinh ninh người bệnh nh&acirc;n anh điều trị l&agrave; phạm nh&acirc;n đang nhận &aacute;n ở trại giam nhưng v&igrave; mắc bệnh nặng n&ecirc;n chuyển v&agrave;o bệnh viện anh điều trị. H&agrave; Phương nhớ về<em> &ldquo;Mỗi giờ đến thăm kh&aacute;m t&ocirc;i rất sợ bởi người n&agrave;y c&oacute; nhiều h&igrave;nh xăm tr&ecirc;n m&igrave;nh v&agrave; c&oacute; vẻ kh&oacute; gần lắm!&rdquo;.</em> V&igrave; l&agrave; bệnh nh&acirc;n từ trại giam người bệnh nh&acirc;n n&agrave;y lu&ocirc;n được hai anh c&ocirc;ng an canh giữ b&ecirc;n cạnh.</span></p> <p style="text-align:justify"><span style="font-size:14px">Anh về chia sẻ c&ugrave;ng thầy của m&igrave;nh v&agrave; thầy anh c&oacute; n&oacute;i rằng <em>&ldquo;Bệnh nh&acirc;n ở khoa n&agrave;y, việc điều trị bệnh l&agrave; cần thiết nhưng c&aacute;i họ cần l&agrave; c&aacute;i kh&aacute;c. Chất lượng thời gian sống c&ograve;n lại tr&ecirc;n tr&ecirc;n n&agrave;y l&agrave; được hạnh ph&uacute;c n&ecirc;n ch&uacute;ng ta phải chăm s&oacute;c họ kh&ocirc;ng chỉ thể x&aacute;c m&agrave; cả về tinh thần l&agrave; điều cốt yếu&rdquo;.</em></span></p> <p style="text-align:justify"><span style="font-size:14px">Nghe xong, H&agrave; Phương hiểu c&agrave;ng s&acirc;u sắc c&acirc;u truyền dạy n&agrave;y, n&ecirc;n sau mỗi lần thăm kh&aacute;m anh kh&ocirc;ng về ngay m&agrave; ở lại chia sẻ v&agrave; giải b&agrave;y kh&oacute; khăn c&ugrave;ng người bệnh nh&acirc;n n&agrave;y. <em>&ldquo;Nh&igrave;n người bệnh trước l&uacute;c sắp xa, chỉ c&oacute; t&acirc;m nguyện gặp được hai đứa con nhỏ của m&igrave;nh m&agrave; l&ograve;ng t&ocirc;i x&oacute;t lắm! Khi hỏi tại sao họ kh&ocirc;ng biết anh bệnh ở trong n&agrave;y th&igrave; bệnh nh&acirc;n tr&agrave;n nước mắt m&agrave; chia sẻ: T&ocirc;i c&ograve;n lỗi với gia đ&igrave;nh nhiều lắm, v&igrave; phải phạm tội v&agrave; chưa l&agrave;m được g&igrave; cho gia đ&igrave;nh nhiều lẫn mấy đứa nhỏ nữa&rdquo;.</em></span></p> <p style="text-align:justify"><span style="font-size:14px">Sau những lần hiểu th&ecirc;m về ho&agrave;n cảnh tội nghiệp của bệnh nh&acirc;n, H&agrave; Phương đ&atilde; quyết t&acirc;m t&igrave;m bằng được gia đ&igrave;nh của bệnh nh&acirc;n n&agrave;y m&agrave; đưa hai đứa con đến gặp cha lần cuối c&ugrave;ng. T&acirc;m nguyện đ&atilde; được thực hiện, chỉ sau đ&oacute; 3 ng&agrave;y người bệnh nh&acirc;n n&agrave;y đ&atilde; ra đi vĩnh viễn. Dường như H&agrave; Phương đ&atilde; thực hiện được di nguyện ph&uacute;t cuối v&agrave; đ&oacute; cũng l&agrave; điều m&agrave; anh m&atilde;i nhớ về khi thiết nghĩ b&ecirc;n cạnh m&igrave;nh c&ograve;n nhiều những ho&agrave;n cảnh cần đến sự chia sẻ, gi&uacute;p đỡ thế n&agrave;y.</span></p> <p style="text-align:justify"><span style="font-size:14px">Một biểu tượng lan tỏa những h&agrave;nh động đẹp, nhận về những l&yacute; tưởng cống hiến, x&acirc;y dựng cho kh&aacute;t vọng gi&uacute;p c&agrave;ng được nhiều người bệnh của H&agrave; Phương sau những ca cứu chữa đ&atilde; được thắp l&ecirc;n. Thời gian sau, một cuộc gọi từ ph&ograve;ng điều dưỡng, gọi b&aacute;c sĩ Phương xuống c&oacute; người bệnh cần gặp, anh rất vui mừng v&igrave; nghĩ sẽ c&oacute; người cần anh gi&uacute;p đỡ. Nhưng đến nơi, một chậu lan để lại, người gửi đ&atilde; đi nhưng thấy n&oacute; anh tr&acirc;n qu&yacute; từng ch&uacute;t một khi mang về đặt tr&ecirc;n b&agrave;n l&agrave;m việc, như tr&acirc;n qu&yacute; sự &ldquo;tinh khiết&rdquo; của l&yacute; tưởng chiếc &aacute;o blouse trắng cống hiến nghĩa tưởng cứu chữa người bệnh của m&igrave;nh.</span></p> <p style="text-align:justify"><span style="font-size:14px">Người bệnh do H&agrave; Phương thăm kh&aacute;m, rồi đến cả những đề t&agrave;i khoa học được t&igrave;m t&ograve;i, nghi&ecirc;n cứu qua đ&oacute; đ&atilde; g&oacute;p phần rất lớn v&agrave;o việc chuẩn đo&aacute;n, điều trị bệnh tại khoa Giải phẫu bệnh.</span></p> <p style="text-align:right"><span style="font-size:14px"><strong>THANH TH&Uacute;Y</strong></span></p> </body></html>

BÌNH LUẬN

TIN NÓNG

Tại Lễ kỷ niệm 68 năm Ngày Truyền thống học sinh, sinh viên Việt Nam và Hội Sinh viên Việt Nam (09/01/1950 - 09/01/2018) và tuyên dương Sinh viên 5 tốt, Học sinh 3 tích cực, đồng chí Nguyễn Việt Quế Sơn – Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đoàn, Phó Bí thư thường trực Thành Đoàn, Chủ tịch Hội Sinh viên TP. Hồ Chí Minh đã có bài phát biểu thay mặt sinh viên Thành phố cùng ôn lại truyền thống được trui rèn từ trong lửa đỏ và khí phách của các thế hệ Sinh viên Thành phố Anh hùng.

;