Có một con đường đến với lòng dân

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=windows-1252"</head><body> <p><span style="font-size:14px"><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif">T&ocirc;i trở lại con hẻm 455 thuộc ấp 2, x&atilde; Long Thới, huyện Nh&agrave; B&egrave; một chiều cuối tuần &ecirc;m ả. Cứ quanh quẩn m&atilde;i kh&ocirc;ng d&aacute;m tiến s&acirc;u v&agrave;o trong v&igrave; chưa đầy nửa th&aacute;ng m&agrave; con đường h&ocirc;m nay đổi thay nhiều qu&aacute;.</span></span></p> <p style="text-align:justify"><span style="font-size:14px"><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif">Lần đầu ti&ecirc;n đặt ch&acirc;n tới con hẻm n&agrave;y, t&ocirc;i đ&atilde; phải v&eacute;n ống quần l&ecirc;n tận đầu gối, r&oacute;n r&eacute;n từng bước đi s&aacute;t tr&ecirc;n m&eacute; đường cho đỡ b&ugrave;n đất v&agrave; bớt trơn trượt. C&ograve;n b&acirc;y giờ, con hẻm được mở rộng gần 2m, tr&aacute;ng b&ecirc; t&ocirc;ng từ đầu tới cuối hẻm. Con đường s&aacute;ng sủa v&agrave; khang trang hơn hẳn.</span></span></p> <p style="text-align:justify"><span style="font-size:14px"><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif">Những b&agrave; mẹ qu&ecirc; đang bận rộn trong nh&agrave;, nghe tiếng t&ocirc;i gọi lập tức chạy ra mừng rỡ. M&aacute; Hơn (L&ecirc; Thị Hơn &ndash; 61 tuổi) nức nở: &ldquo;Sao giờ n&agrave;y b&acirc;y mới tới? Tụi n&oacute; đi hết rồi!&rdquo;. &Ocirc;i vậy l&agrave; c&aacute;c anh chiến sĩ H&agrave;nh qu&acirc;n xanh Trung Đo&agrave;n Gia Định đ&atilde; ho&agrave;n th&agrave;nh nhiệm vụ sớm hơn dự kiến v&agrave; con đường đ&atilde; đẹp đến thế kia. C&aacute;c anh kh&ocirc;ng để lại con đường m&agrave; để lại ch&uacute;t tấm l&ograve;ng, ch&uacute;t c&ocirc;ng sức để đời sống người d&acirc;n trong hẻm bớt nhọc nhằn.</span></span></p> <p style="text-align:justify"><span style="font-size:14px"><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif">Nh&igrave;n s&acirc;u trong đ&ocirc;i mắt của c&aacute;c m&aacute;, t&ocirc;i cảm nhận c&oacute; ch&uacute;t g&igrave; đ&oacute; vấn vương trong &aacute;nh nh&igrave;n xa xăm. T&ocirc;i hỏi một c&acirc;u: &ldquo;C&aacute;c anh đi bao giờ thế m&aacute;?&rdquo;. Ba b&agrave; mẹ qu&ecirc; chưa kịp n&oacute;i g&igrave;, chỉ dắt tay t&ocirc;i v&agrave;o trong, cất đồ đạc rồi bắt đầu những c&acirc;u chuyện: &ldquo;Tụi n&oacute; mới đi hồi s&aacute;ng n&agrave;y, b&acirc;y tới sơm một ch&uacute;t l&agrave; gặp được rồi. Ngồi uống nước, nghỉ ch&uacute;t đi rồi ba b&agrave; gi&agrave; kể cho m&agrave; nghe!&rdquo;.</span></span></p> <p style="text-align:justify"><span style="font-size:14px"><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif">Ngoại &Ocirc; (Vũ Thị &Ocirc; &ndash; 85 tuổi) nh&igrave;n ra con đường rồi nh&igrave;n về ph&iacute;a xa xăm: &ldquo;H&ocirc;m đ&oacute;, b&acirc;y về rồi, tụi n&oacute; ở đ&acirc;y l&agrave;m tiếp. Thương lắm m&agrave; cũng tội nghiệp. Đứa n&agrave;o cũng dễ thương. Mới 6 giờ l&agrave; tụi n&oacute; tới ở ngo&agrave;i đầu đường rồi. Đứa n&agrave;o cũng vậy cứ k&ecirc;u m&aacute;, k&ecirc;u ngoại ngọt sớt. Tới sớm vậy chứ c&oacute; nghỉ ngơi, ngoại chỉ kịp đem cho tụi n&oacute; uống miếng nước rồi l&agrave; tụi n&oacute; lại l&agrave;m quần quật. Ta n&oacute;i đẩy xe đất từ đầu ng&otilde; v&ocirc; tới đ&acirc;y m&agrave; b&acirc;y biết c&aacute;i hẻm n&agrave;y ng&agrave;y xưa n&oacute; lầy lội lắm. Cực lắm nhưng m&agrave; l&uacute;c n&agrave;o cũng thấy tụi n&oacute; vui&rdquo;.</span></span></p> <p style="text-align:justify"><span style="font-size:14px"><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif">Nghe mấy m&aacute; kể m&agrave; t&ocirc;i qu&ecirc;n cả mệt, qu&ecirc;n cả chuyện m&igrave;nh đ&atilde; phải lặn lội cũng mấy chục c&acirc;y số để tới đ&acirc;y thăm c&aacute;c anh. Giờ đ&acirc;y chỉ c&ograve;n l&agrave; những c&acirc;u chuyện l&ograve;ng, những kỉ niệm giữa bộ đội v&agrave; c&aacute;c b&agrave; mẹ qu&ecirc; trong m&ugrave;a chiến dịch.</span></span></p> <p style="text-align:justify"><span style="font-size:14px"><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif">M&aacute; Hơn n&oacute;i th&ecirc;m: &ldquo;Mấy đứa l&agrave;m đường ở đ&acirc;y cực khổ biết l&agrave; bao nhi&ecirc;u. Tới giờ nghỉ m&agrave; thấy c&aacute;i g&igrave; c&ograve;n dang dở l&agrave; tụi n&oacute; cứ r&aacute;ng l&agrave;m th&ecirc;m. C&oacute; bữa 12 giờ mấy mới được nghỉ trưa. Thương lắm. M&aacute; nấu cho mấy củ khoai, &iacute;t m&oacute;n ăn, rồi tr&aacute;i c&acirc;y, nước uống vậy th&ocirc;i, hễ thấy rảnh tay l&agrave; dọn ra cho m&agrave; ăn. Sợ tụi n&oacute; mệt rồi đ&oacute;i nữa tội nghiệp&rdquo;.</span></span></p> <p style="text-align:justify"><span style="font-size:14px"><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif">Nghe mấy m&aacute; kể m&agrave; thương mấy m&aacute;, thương mấy chiến sĩ hết sức. Trong những ng&agrave;y thực hiện c&ocirc;ng tr&igrave;nh, giữa những b&agrave; mẹ qu&ecirc; v&agrave; mấy anh bộ đội đ&atilde; c&oacute; một t&igrave;nh cảm ch&acirc;n th&agrave;nh, mộc mạc b&ecirc;n những khoảnh khắc rất đỗi đời thường.</span></span></p> <p style="text-align:justify"><span style="font-size:14px"><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif">T&ocirc;i bước ra về khi trời nh&aacute; nhem tối. Cũng tr&ecirc;n con đường ấy, t&ocirc;i bước đi từng bước rất nhẹ nh&agrave;ng v&agrave; thảnh thơi, kh&ocirc;ng phải xắn quần cũng kh&ocirc;ng phải r&oacute;n r&eacute;n s&aacute;t m&eacute; đường, thế m&agrave; lại nghe trong l&ograve;ng trống vắng lạ, thấy thiếu thiếu một c&aacute;i đ&oacute; của ng&agrave;y đầu ti&ecirc;n đặt ch&acirc;n đến nơi n&agrave;y bởi lẽ h&igrave;nh b&oacute;ng người qu&acirc;n nh&acirc;n kh&ocirc;ng c&ograve;n nơi n&agrave;y. Nhưng t&ocirc;i lại thấy một thứ đang hiển hiện, đ&oacute; l&agrave; con đường đi khang trang, rộng r&atilde;i v&agrave; con đường nghĩa t&igrave;nh đến với l&ograve;ng d&acirc;n.</span></span></p> <p style="text-align:right"><span style="font-size:14px"><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif"><strong>H&Agrave; HẢI THI&Ecirc;N</strong></span></span></p> </body></html>

BÌNH LUẬN

TIN NÓNG

TP. Hồ Chí Minh sáng sớm ngày 15 tháng 3 mang một vẻ khác lạ. Không phải tiếng còi xe chen chúc hay nhịp hối hả thường ngày mà là băng rôn đỏ rực trải dài trên những con phố, tiếng loa phường vang lên nhịp nhàng, và từng đoàn người ông bà, cha mẹ, con cái - cùng nhau bước về phía các điểm bỏ phiếu trong buổi sáng còn chưa hết sương.

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

Cuộc thi Đấu trường tài năng HUFLIT là sân chơi nghệ thuật – sáng tạo dành cho sinh viên Trường Đại học Ngoại ngữ - Tin học TP. Hồ Chí Minh (HUFLIT), nơi hội tụ những bạn trẻ đam mê và sở hữu năng khiếu nổi bật ở nhiều lĩnh vực như ca hát, nhảy múa, biểu diễn và các loại hình nghệ thuật khác. Cuộc thi không chỉ là cơ hội để sinh viên HUFLIT thể hiện bản thân mà còn là hành trình rèn luyện sự tự tin, bản lĩnh sân khấu và tinh thần dám bứt phá.

Agile Việt Nam
;