Ngôi trường trên quê hương đất giồng

<html><head><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=windows-1252"</head><body> <p style="text-align:justify"><em><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif"><span style="font-size:14px">Trong những ng&agrave;y th&aacute;ng gợi nhớ về m&aacute;i trường xưa, về c&ocirc;ng ơn dạy dỗ của thầy c&ocirc; gi&aacute;o h&ocirc;m n&agrave;o, t&ocirc;i muốn kể bạn nghe c&acirc;u chuyện về trường t&ocirc;i v&agrave; những người thầy của t&ocirc;i &ndash; trường THPT T&acirc;n Hiệp, ng&ocirc;i trường lớn l&ecirc;n c&ugrave;ng với qu&ecirc; hương &ldquo;L&yacute; đất giồng&rdquo;.</span></span></em></p> <p style="text-align:center"><em><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif"><span style="font-size:14px"><img alt="" src="http://www.thanhdoan.hochiminhcity.gov.vn/ThanhDoan/webtd/Content/news/2016/11/27204/Hinh%20anh%203.jpg" style="height:438px; width:600px" /></span></span></em></p> <p style="text-align:justify"><em><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif"><span style="font-size:14px">Chắc hẳn mỗi người d&acirc;n Nam Bộ lớn l&ecirc;n đều quen thuộc với c&acirc;u h&aacute;t ru ngọt ng&agrave;o của mẹ thuở ấu thơ: &ldquo;Gi&oacute; đưa gi&oacute; đẩy, về rẫy ăn c&ograve;ng, về s&ocirc;ng ăn c&aacute;, về giồng ăn dưa&rdquo; hay b&agrave;i d&acirc;n ca quen thuộc: &ldquo;Tr&ecirc;n đất giồng m&igrave;nh trồng khoai lang, tr&ecirc;n đất giồng m&igrave;nh trồng dưa gang. Hỡi c&ocirc; g&aacute;nh nước đường xa, c&ograve;n bao g&aacute;nh nữa để qua g&aacute;nh d&ugrave;m&rdquo;.</span></span></em></p> <p style="text-align:justify"><em><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif"><span style="font-size:14px">Trường t&ocirc;i nằm dưới v&ugrave;ng ch&acirc;n đồi Trấn Định Giang trong lịch sử triều Nguyễn. Theo sử liệu Nam Bộ Xưa v&agrave; Nay (NXB THỜI ĐẠI Tạp Ch&iacute; Xưa v&agrave; Nay, t&aacute;c giả L&ecirc; C&ocirc;ng L&yacute; &ndash;Trang 87-88) ghi r&otilde;, T&acirc;n Hiệp thuộc đất Ba Giồng xưa, nơi gắn liền với lịch sử của nh&acirc;n vật lịch sử Nguyễn Huỳnh Đức, Đỗ Thanh Nhơn, Tổng trấn th&agrave;nh Gia Định L&ecirc; Văn Duyệt, L&ecirc; Văn Qu&acirc;n, Nh&agrave; y&ecirc;u nước Nguyễn Hữu Hu&acirc;n, &Acirc;u Dương L&acirc;n, Nguyễn Khắc Minh, Nh&agrave; c&aacute;ch mạng Nguyễn Văn Tr&iacute; (tự l&agrave; Hai Tr&iacute;)&hellip;v&agrave; c&aacute;c bậc tr&iacute; thức, văn nghệ sĩ nổi tiếng như Phan Hiển Đạo, Học Lạc (Nguyễn Văn Lạc), soạn giả cải lương Trần Hữu Trang, GS-TS. Trần Văn Kh&ecirc;, NSND Bảy Nam&hellip;</span></span></em></p> <p style="text-align:justify"><em><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif"><span style="font-size:14px">Được x&acirc;y dựng từ năm 1961, thật tự h&agrave;o khi trường t&ocirc;i l&agrave; một trong những ng&ocirc;i trường cấp 3 danh tiếng v&agrave; l&acirc;u đời của tỉnh n&oacute;i ri&ecirc;ng v&agrave; cả miền Nam n&oacute;i chung. Thuở ấy, trường c&oacute; t&ecirc;n l&agrave; trường Trung Học Bến Tranh do Thầy Ng&ocirc; Thới Lai l&agrave;m hiệu trưởng. 55 năm, qua nhiều biến cuộc v&agrave; thăng trầm lịch sử, trường vẫn tồn tại v&agrave; phấn đấu trong sự nghiệp gi&aacute;o dục đến ng&agrave;y h&ocirc;m nay.</span></span></em></p> <p style="text-align:justify"><em><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif"><span style="font-size:14px">Sau ngần ấy thời gian kẻ c&ograve;n người mất, tuy gặp rất nhiều kh&oacute; khăn nhưng trường t&ocirc;i vẫn lu&ocirc;n l&agrave; &ldquo;trường cửa ng&otilde;&rdquo; của tỉnh Tiền Giang, thầy c&ocirc; gi&aacute;o trường t&ocirc;i lu&ocirc;n gồng g&aacute;nh đưa lớp lớp thế hệ học tr&ograve; đến bến bờ của c&ocirc;ng danh sự nghiệp, bến bờ th&agrave;nh nh&acirc;n.</span></span></em></p> <p style="text-align:justify"><em><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif"><span style="font-size:14px">Trong tr&iacute; nhớ của t&ocirc;i, hồi phong tr&agrave;o &ldquo;vượt kh&oacute;, học giỏi&rdquo;, nhiều học sinh đ&atilde; đạt th&agrave;nh t&iacute;ch tr&ecirc;n nhiều lĩnh vực ch&iacute;nh trị, kinh tế, văn h&oacute;a, gi&aacute;o dục, y tế&hellip; Điển h&igrave;nh như GS-TS V&otilde; Văn Ho&agrave;ng cựu học sinh kh&oacute;a 1978-1981, hiện nay l&agrave; giảng vi&ecirc;n m&ocirc;n Vật L&yacute; trường Đại học B&aacute;ch Khoa TP.HCM, thầy được phong h&agrave;m Gi&aacute;o sư năm 45 tuổi; l&agrave; giảng vi&ecirc;n của nhiều trường Đại học trong v&agrave; ngo&agrave;i nước.</span></span></em></p> <p style="text-align:justify"><em><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif"><span style="font-size:14px">Năm nay cũng l&agrave; năm đ&aacute;nh dấu chặng đường 55 năm hoạt động của trường. T&ocirc;i về lại trường xưa với biết bao niềm x&uacute;c động. T&ocirc;i được gặp anh Hồ Nhựt Quang cũng l&agrave; một cựu học sinh của trường. Giờ đ&acirc;y anh đ&atilde; l&agrave; một diễn giả văn h&oacute;a Nam Bộ, chủ nhiệm CLB Nghi&ecirc;n Cứu v&agrave; Vinh Danh Văn H&oacute;a Nam Bộ, một trong những m&ocirc;n sinh của cố GS-TS Trần Văn Kh&ecirc;, nối tiếp con đường của cố gi&aacute;o sư để nghi&ecirc;n cứu v&agrave; vinh danh văn h&oacute;a Việt Nam. Anh đ&atilde; truyền tải rất nhiều gi&aacute; trị văn h&oacute;a nghệ thuật cổ truyền độc đ&aacute;o của Nam Bộ n&oacute;i ri&ecirc;ng, Việt Nam n&oacute;i chung tại c&aacute;c trường trung học ở TPHCM như trường PTTH Ten-lơ-man, trường PTTH T&acirc;n T&uacute;c, trường PTTH L&ecirc; Qu&yacute; Đ&ocirc;n&hellip; Lần n&agrave;y anh về trường kh&ocirc;ng chỉ l&agrave; một chuyến viếng thăm m&agrave; c&ograve;n mang theo cả một tinh thần văn h&oacute;a đến với c&aacute;c em học sinh, nối tiếp thầy c&ocirc; trường t&ocirc;i viết tiếp c&acirc;u chuyện về những người thầy, về truyền thống &ldquo;T&ocirc;n sư trọng đạo&rdquo;. Thật tự h&agrave;o khi những thầy c&ocirc; gi&aacute;o của trường t&ocirc;i đ&atilde; dạy dỗ n&ecirc;n những con người như thế.</span></span></em></p> <p style="text-align:justify"><em><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif"><span style="font-size:14px">Nh&igrave;n những c&aacute;i bắt tay nồng ấm, những lời động vi&ecirc;n qua lại đầy x&uacute;c động giữa c&aacute;c thầy tr&ograve;, ngo&agrave;i lời ch&uacute;c sức khỏe cho nhau, t&ocirc;i b&ugrave;i ng&ugrave;i nhớ lại thuở c&ograve;n ngồi dưới m&aacute;i trường, những kỉ niệm b&ecirc;n bạn b&egrave; v&agrave; những b&agrave;i học thật s&acirc;u sắc của thầy c&ocirc; ng&agrave;y trước. Mi&ecirc;n man trong hồi tưởng, ng&ocirc;i trường y&ecirc;u dấu của t&ocirc;i vẫn c&ograve;n nằm đ&oacute; tr&ecirc;n qu&ecirc; hương đất giồng nhưng t&ocirc;i lại thấy c&oacute; ch&uacute;t g&igrave; đ&oacute; như xa vắng lắm: &ldquo;Rồi năm th&aacute;ng cũng b&agrave;o m&ograve;n gạch ng&oacute;i, m&aacute;i trường xưa bạn hữu đ&atilde; về đ&acirc;u, t&ocirc;i lặng nh&igrave;n thầy c&ocirc; cũ thật l&acirc;u, năm mươi lăm năm kẻ c&ograve;n người mất&hellip;&rdquo;.</span></span></em></p> <p style="text-align:justify"><em><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif"><span style="font-size:14px">Thầy c&ocirc; cũ của t&ocirc;i! Người c&ograve;n đến nay cũng đ&atilde; sắp nghỉ hưu! Cũng c&oacute; những cựu học sinh như t&ocirc;i hoặc trước t&ocirc;i cũng về lại trường nhưng kh&ocirc;ng t&igrave;m thấy một gương mặt thầy c&ocirc; n&agrave;o quen thuộc. C&ograve;n những người đưa đ&ograve; hiện tại, c&oacute; người tuổi đời chắc phải trẻ hơn t&ocirc;i. Nhưng với t&ocirc;i th&igrave; lũ học tr&ograve; cũ ch&uacute;ng t&ocirc;i m&atilde;i m&atilde;i vẫn l&agrave; học tr&ograve;, t&ocirc;i vẫn nghi&ecirc;ng m&igrave;nh ngả mũ bằng tiếng &ldquo;thầy&rdquo; hoặc tiếng &ldquo;c&ocirc;&rdquo;.</span></span></em></p> <p style="text-align:justify"><em><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif"><span style="font-size:14px">T&ocirc;i nhớ m&atilde;i lời dạy của thầy t&ocirc;i ng&agrave;y trước: &ldquo;Mối quan hệ thầy tr&ograve; của ch&uacute;ng ta xưa nay được định đặt bằng lễ nghi n&ecirc;n trước khi v&agrave;o học, t&acirc;m của học tr&ograve; phải khai s&aacute;ng v&agrave; hiểu biết gi&aacute; trị đầu ti&ecirc;n đ&oacute; l&agrave; &ldquo;Ti&ecirc;n học lễ, hậu học văn&rdquo;. Lễ l&agrave; th&agrave;nh k&iacute;nh, l&agrave; ứng xử c&oacute; t&ocirc;n ti trật tự, biết lu&acirc;n thường v&agrave; biết đạo l&yacute; trước khi học c&aacute;c thứ kh&aacute;c&rdquo;.</span></span></em></p> <p style="text-align:justify"><em><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif"><span style="font-size:14px">Ở c&aacute;i tuổi của t&ocirc;i, t&ocirc;i tin m&igrave;nh vẫn c&ograve;n trẻ v&agrave; t&ocirc;i cũng cho rằng những gi&aacute; trị đ&oacute; lại c&agrave;ng phải ph&aacute;t huy hơn nữa trong thời buổi hội nhập văn h&oacute;a s&acirc;u rộng như hiện nay. D&ugrave; gi&agrave; hay trẻ, t&ocirc;i tin rằng những ng&agrave;y thầy của t&ocirc;i đ&atilde; l&agrave;m được v&agrave; những người thầy m&atilde;i m&atilde;i về sau cũng sẽ viết tiếp những c&acirc;u chuyện rất đẹp về t&igrave;nh thầy tr&ograve;. Giữ được truyền thống &ldquo;T&ocirc;n sư trọng đạo&rdquo; ch&iacute;nh l&agrave; điều đ&aacute;ng tự h&agrave;o nhất đối với mỗi người hoc tr&ograve; tr&ecirc;n con đường lập th&acirc;n lập nghiệp v&agrave; con đường th&agrave;nh nh&acirc;n.</span></span></em></p> <p style="text-align:right"><em><span style="font-family:arial,helvetica,sans-serif"><span style="font-size:14px"><strong>T&Agrave;I ĐỨC</strong></span></span></em></p> </body></html>

BÌNH LUẬN

Agile Việt Nam
;